Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2013

Linh kiện dẫn đầu điện tử.

Tôi rất tiếc anh Phúc đây nhưng sếp bảo tôi phải sa thải, phải chấm dứt

Linh kiện điện tử

Cái cảnh quát tháo tiếp diễn mấy lần rồi. Vẻ đẹp của vợ làm phước tức giận vì nó chả làm gì cho nỗi đau của Phúc chấm dứt.

Bông hoa dại miền Trung lấy lại tư thế. Cái xứ mà người ta đã làm gì là làm già nơi tới chốn không bày tứ tung không vô bổn phận không nhạt hoét với chính nồi cơm của mình rồi đổ tội cho trời ban cho mình số phận rủi ro.

Ngô đang ngậm sữa rì rào trong gió chiều. Ngày bữa qua xưởng bên kia" - Ông ta vung tay chỉ - "còn phát hiện nhiều linh kiện điện tử đánh cắp xong bị ném vào toalét do người giám sát chúng tôi phát hiện.

Mỗi khi ra khỏi nhà, son phấn thơm nức. ! * Phúc phóng xe ra ngồi ở bãi sông. Người nọ thấy người kia chân thực. Hoàn không có phản ứng gì. Tôi không thề không hứa nhưng tôi không làm điều này. Cũng không hẳn vì đau. Đêm cuối nằm duỗi dài sau những chấn động dữ dội, Hoàn bảo anh phải về sống với em. Mây bảo có bác sĩ bên kia.

Chẳng thể trở lại để nghe người ta xin lỗi vì bất cứ sự gì. Nhưng chả dám bình luận, phải gật gật nheo mắt. Mây khóc: "Em chưa kịp đi lấy nước cho anh. Phía xa là khu công nghiệp cho bọn ngoại quốc thuê đất kì hạn ít ra là 50 năm.

Nhưng sống với Mây rồi, Mây mềm mại trong trẻo là vợ rất hoàn hảo cũng khó dứt ra chứ. Nhà máy không xây kiên cố, chỉ là những bộ khung chắc dựng lên vài tháng đã hoàn thiện một khu lắp ráp.

Phúc không còn quát, chỉ nói như đã xem đã kiên tâm: - Tao sẽ về nhà bà! Tao đi xe ôm có tiền, tao uống rượu chơi đề cho sướng thân tao, để xem con mẹ mày có kiếm đủ mà tọng vào mồm không. Mọi người đã từng hò la không cho đặt camera, bảo là cần có tự do, cơ mà ném đồ ăn cắp của công ty vào toalét thế là từ tương lai sẽ phải đặt camera theo dõi cả toalét, đừng có phản đối nha! Thôi, tôi không muốn gặp mọi người.

Đứng đây ngày vài cuốc xe cho đám công nhân có nhu cầu về thành phố lấy vài chục ngàn chả ăn nhằm gì nhưng cho đỡ tức, cho đỡ ngồi một chỗ mà đau, cho đỡ tiếc cái bằng kỹ sư. Ban ngày đi trong đoàn đông đúc không hề có miêu tả gì cái sự có với nhau ban đêm.

Cứ thẫn thờ như thế cho đến gần trưa, Hoàn đẩy cửa vào, mặt tươi rói, tay xách nách mang, nhìn cũng đã thấy là toàn đồ ăn cao cấp.

Chỉ một thôi! - Thì nói đi! - Cô mang hộp linh kiện vừa mất đó, tôi thấy cô chưa đụng tới do còn phải tiêu thụ cái cũ, cô hãy mang đến nhà máy gặp ông sếp.

Ông ta có lý nhưng cái lối mạt sát cả đám đông lại chẳng thể có lý. Bộ phận của Phúc có ba người được ông chủ ôkê liên tục cho đến khi gần một tháng trước đây, tuốt tuột tá hỏa: hộp linh kiện điện thoại vừa nhận ở kho về không cánh mà bay vù đi mất! Những con chíp nhỏ xíu có khi phải dùng kính lúp soi, những linh kiện điện tử quí giá còn trong vỉ mới toanh đưa từ "chính quốc" sang.

Ông ấy cần gặp anh. Chứ Lâu nay anh ăn gì mặc gì? Ở đó ra hết. Ông ta sẽ tin cô. Mây lấy khăn nhúng nước lau mặt cho chồng. Cha tôi không tơ hào một tí trong số của nả chuyển vào mặt trận những năm đó. Cũng chả thấy hơn gì cái váy hồi nọ mặc.

Hoàn có nhà thuê, cả căn hộ nhỏ bên thành thị, trả tiền cả năm, nội thất tự sắm toàn thứ đắt tiền.

Chỉ biết là họ đã quyết và mình phải nhọc lòng. Tôi không thể nhận, có thế thôi, nhưng tôi muốn ông nhìn vào mặt tôi đây để thấy rằng tôi không làm điều đó. Chẳng thể hiểu được! Tôi đã nói rồi mà!".

Người thứ ba là Hoàn cũng trung thực, có lần trả lại cái ví chứa ngàn đô của giám đốc phân xưởng để quên trong nhà tắm. - Tùy anh. Mây cúi gục xuống. Người ta tránh xa gã đàn ông ngất nga chất ngất vừa đi vừa khóc vừa rủa xả gì đó, vừa cười ha ha. Một mớ linh kiện điện tử cái còn trong vỉ cái đã bóc rời và sau những sự bừa này là cái hộp linh kiện điện tử đã mất - cái cớ để lão sếp xỉ vả Phúc sỉ vả Châu, cái cớ để Phúc ra đường, để Phúc đau như cắt hàng tháng nay.

". Anh sẽ nghỉ ngơi! - À, hôm qua có ông sếp nước ngoài nào đó gọi vào máy anh. Gặp ở chỗ cũ". Phúc buộc cái túi sau xe, nghĩ sao tuyên bố: "Ly thân! Ly thân mới sống được. Cô nàng có vẻ bất thần nhưng lại buông một câu: - Đồ hèn, đồ điên, làm trò! Vớ vẩn. "Anh yên tâm đi, người đẹp của anh đã ra tay thì đâu vào đó, trúng phóc!". Phúc sắm Wave Tàu chờ ngã ba đường có một lối rẽ về khu công nghiệp thân thuộc và một lối về tỉnh thành, một lối về cái làng bên kia sông.

Phúc nghiến răng: "Thưa bà, tôi xin cung kính lạy bà. Anh em đồng đội cảm phục sự trung thực của ông đã đứng ra lo mọi điều. - Ừ. Bố là phi công, mẹ làm kinh dinh cỡ quốc tế. Lại có cả rên rẩm, có cả cải lương. Mà vốn đâu để kinh doanh?". Phúc không hề biết rằng mình đang đi về con đường quen thuộc rẽ về xóm cần lao, nơi có căn nhà thuê, nơi có Mây, có hai đứa con.

Tất nhiên tôi chưa kết luận ai đánh cắp, tôi chỉ khó hiểu. Phúc nhìn thấy cái vẻ mặt lạnh của Hoàn mỗi khi đi trong nhóm đông không muốn biểu thị xúc cảm có với Phúc ban đêm ở xứ lạ.

Hoàn ôm lấy đồng nghiệp, hâm nóng thân thể còn ngập ngừng phải trái của Phúc cho đến khi bị Hoàn cuốn đi. Nhưng Có lẽ mình sẽ không trở lại.

Giọng Bắc hẳn hoi. Đất sạch cỏ cũng sạch lá cây rì rào nghe được. Mặt Phúc cứng đanh lại uất ức nhưng chẳng thể nói gì. Phúc không hỏi, sợ đụng chạm "tự do cá nhân chủ nghĩa" - của Hoàn hay nhắc cho Phúc, ra cái ý công khai Phúc không được hỏi Hoàn làm gì đi đâu.

Sáng sáng, Hoàn đi ô tô buýt của công ty đón những người ở phố cùng các sếp ngoại quốc cùng cả nhóm giám sát mới sang do công ty bị mất mát khá dày.

- Mẹ kiếm được! Lâu nay bố có đưa tiền đâu mà mấy mẹ con vẫn sống tốt. "Gì thế người yêu của em?" - Giọng Bắc chuẩn không có lộn lạo "lờ nờ" như nhiều người tự xưng Hà Nội gốc.

Hoàn có học hành ở đâu không biết nhưng suốt một tuần ở xứ lạ, Hoàn đích thực thuộc về một người đàn ông lịch duyệt mà cô ta làm việc cùng bao lâu. Thấy khoe cả váy Guci hàng hiệu. Nhưng đứng đây cũng thấy mình rời xa đồng phục nhà máy và rơi thẳng xuống đẳng cấp thấp nhất của đời.

Ông là người rất giàu khi nằm xuống. Phúc hỏi: - Bọn trẻ đâu rồi?. Phúc điên tiết xồng xộc chạy vào đá cái ghế nhựa túm tóc vợ.

- Nhưng mẹ ơi, lấy tiền đâu. Chỗ này chẳng xa thành phố bao nhiêu mà tĩnh lặng mà như bị bỏ quên. Phúc vờ ngủ. Từ hôm cái hộp linh kiện bay mất, Hoàn không còn thực hành lộ trình đó và có vẻ giọng Bắc của Hoàn càng ngày càng chuẩn.

Cứ thế cho đến khi cái hộp kia bay mất. Không phải em không lấy!". Đừng đi đâu chờ em nhé!". Có nhẽ hàng nội, hàng rẻ. Hoàn mua cá hồi thịt bò nhập khẩu giở sách chế biến theo công thức. Cô hãy nói với ông ta cô tìm thấy do một người tới gặp cô, do anh ta áy náy lương tâm. Cô gái miền Trung Lâu nay trông thật sành sỏi.

Như sóng. Em nghe ông ấy bảo anh khỏi thì tới nhà máy. Gã đi như chạy ra khỏi nhóm người gã vừa sỉ vả. Lũ lượt con em các miền đổ về. Bên giường là Mây. ". Không lấy nước thì quì xuống liếm chân cho bố mày". Linh kiện sẽ còn mất vặt, sẽ chẳng thể kết thúc cái sự đau đớn ấy, vậy thì thôi. - Đi học hết rồi! Mây xinh đẹp kiên nhẫn dịu dàng. Nữ giới con gái xứ ấy không khoan nhượng.

Phúc lơ mơ ngủ, cái điện thoại đa chức năng loại mười triệu để trên bàn trang điểm nhấp nháy. "Em đi tắm đây, hôm nay phải thực hiện công đoạn tắm mới học ở chỗ spa!". Châu mặt non choẹt có ria con kiến. Tôi như cha tôi, tôi không thèm móc túi?.

Nhưng Hoàn tự chủ tự tin. Phúc chắn lối không cho ông này ra khỏi cửa. Như lửa. Khi cha tôi chết, trong nhà chỉ còn vài trăm ngàn. Người đàn bà đứng im.

Có lẽ ông sếp muốn xin lỗi. Tôi là con của cha tôi, tôi mang dòng máu đó. Trông Hoàn không còn tí đỉnh hơi hám nào từ cái làng dệt lụa bên sông ở đất miền Trung. Mây làm phước bình an thấy như vừa vượt thác: "Ngồi gần đây với anh". Nó không hiểu sao bố nó, từ một người vui vẻ chỉ hay nói tục hay hút thuốc phun khói um nhà bỗng dưng trở nên dữ tợn. Còn nhiều thứ. Lâu lắm rồi Phúc mới xưng anh với Mây.

Hoàn sinh ra ở làng dệt lụa miền Trung xứ gió Lào khô cháy nhưng con gái lại trắng lại mịn như lụa. Thằng Đức ôm con Hạnh im thin thít không dám khóc vì không muốn cho mọi người biết. Tôi sẽ ra khỏi nhà máy, thậm chí lương tháng này tôi cũng không nhận. Hoàn nhảy ra khỏi giường, khúc giữa được che bằng cái khăn voan. Đáng phục lắm chứ.

Không thấy gì, Phúc tần ngần định khóa lại nhưng rồi lại tò mò: Cái gì đằng sau lớp xống áo qua hàng hiệu mọc trên giá tủ? Hóa ra cánh tủ giáp tường lại có thể mở được, chỉ cần kéo như lớp kính. "Anh ơi, thời này chả cần giữ giàng thế anh ạ. Phúc liếc mắt rồi như bị thôi miên về phía cái tủ đựng rất nhiều quần áo đắt tiền Phúc chưa hề sờ tay. Ông này bập bẹ tiếng Việt, vừa đùa vừa thật nhìn theo Hoàn, giơ ngón tay cái đầu gật gật.

Phúc ngờ ngợ "Chắc tích lũy được tiền". Hoàn quay lại như trưng bày kiệt tác nghệ thuật. Cha tôi tắt thở ở tuổi bảy mươi hai, người thời trẻ đã từng cõng trên vai cả ba lô vàng cả ba lô tiền đôla, tiền bạt, tiền Sài Gòn vượt rừng sang nước hàng xóm để chuyển tiền vào cho miền Nam hoạt động. Ở đâu trên hành tinh này nếu mất mát thì tôi ngạc nhiên nhưng ở đây tôi không ngạc nhiên.

Phúc không biết trút giận vào đâu, cứ về nhà trút vào đầu phụ nữ con trẻ, vừa quát lác vừa nuốt đau vào trong. Chỉ vài tuần nay. Cha tôi đã trong lành như rất nhiều người. Mình ở nhà với Mây đi xe ôm kiếm tiền. Ban đêm trên đầu giường băng đĩa dạng khủng làm Phúc đang trần trụi cũng phải ngượng: "Thôi tắt đi, chuyện của người ta". Không tốt ném đi như thế, không tốt bao lăm tiền đấy nha.

Châu đứng lặng rồi bảo Phúc: "Em không đi làm nữa đâu, em đi học thêm đây!". Hai đứa con rồi, sống với Mây bao lăm năm Phúc chưa hề nếm cái bài ca thân xác với cường độ bỏng cháy, chưa hề nhập cuộc một cách lạ lùng thấy mình say đắm bay tít mít lên. Phúc thờ thẫn đóng cửa tủ, để nguyên các thứ trong tủ rồi thờ thẫn ngồi ở giường.

Phúc dựng xe ở sân rồi quát vào trong nhà: - Đâu rồi? Có mang cho bố mày chậu nước không thì bảo! Không ai động đậy. Trước đó suốt ngày giục rồi. Châu không như Phúc còn phải ở nhà thuê; hai đứa trẻ, cô vợ vụng mau nước mắt. Đứa con trai 12 tuổi nhìn mẹ khích lệ: "Mẹ đừng sợ!".

Ông sống sau chiến tranh thiếu thốn như hàng triệu người. Ông ta vẫn quí cô mà. Để cho đi đi vậy! Đi càng xa càng tốt. Cô ơi, đau khổ cho tôi đã tin cô, thậm chí yêu cô…". Phúc sững người, ngỡ bị tiến công, tát một cái trời giáng vào khuôn mặt gầy gò của Mây - người nữ giới hai con đã lớn mà xinh xẻo nõn nà.

Chúng tôi, cả tôi nữa đã từng kính trọng nhưng chẳng thể kính trọng khi ăn cắp cả con chíp điện tử rồi đến cả hộp linh kiện. Mây nhìn cái túi và nghĩ chắc anh ấy còn phải về vài lần. Em mời tới, ông ta bảo anh bị sốt do bị kiệt lực, chỉ cần nghỉ ngơi.

Phúc chưa từng tát Mây, chưa từng nói năng thế! Phúc bỏ đi. Mây đang thùa khuyết áo bị túm tóc giơ cái tay có kim đâm vào tay Phúc. Thế rồi ném vào toalét tẩu thoát tài sản. Châu chỉ đi làm cho có công việc, cho thấy mình hữu ích, cho xứng với tấm bằng khoa học lấy từ trường đại học tên tuổi ở Pháp.

Một cái tát nữa sang má bên kia của Mây. May mắn là không ai đâm vào Phúc. Hoàn chỉ cần đi lướt qua ông chủ người Bắc Á khịt mũi: "Gì mà thơm thế mềm thế!".

Hoàn lùa ngón tay vào tóc Phúc cười ỏn ẻn: "Anh nhà quê của em ơi, đừng đi xe ôm nữa, cứ ở nhà mình tính kinh doanh gì cho đỡ chèm nhèm?". Phúc muốn nói nữa nhưng gã kia phẩy tay: "Thì tôi đã bảo mà.

Mặt nhạt nhẽo trông đã như chỉnh sửa qua dao kéo: "Thôi đi anh.

Phúc biết thừa là không thể chuyển lay cái khối sắt nguội đã được trui rèn trong bão lửa kinh tế thị trường. Phúc chuyển giọng van xin. Lối về khu công nghiệp Phúc đã đi làm hai năm. Mây quay đi cố giấu xúc động. Hãy vì tôi vì Châu, đừng để người ta nghĩ xấu về chúng tôi. Đẹp như chọc tức như cười nhạo ông hả con kia! Phúc đã có ngôn ngữ của cánh đàn ông cùng làm ăn ngoài ngã ba đường.

"Kinh doanh gì, anh chỉ làm nhà máy. Phúc yếu ớt: "Sao làm thế?". Mặc vào đứng trước Phúc hỏi "Được không?". Phúc nhăn nhó gật gật, chả thấy hứng gì, chả thấy đẹp cái sự lõa lồ của Hoàn như trêu ngươi như làm vết thương trong tim trầm trọng thêm. Hoàn không thúc giục Phúc là tìm cớ "cắt đi", "về ở với em". Cô gái miền Trung thất nghiệp mà đi spa.

Bố bỏ nhà máy sắm xe đi chở khách cũng chả giảng giải gì sất, tối mò mò mới về nằm dài ngủ trên giường xếp. Phúc phóng xe như vô định như thường hiểu mình đang trong tâm thế nào. Một cái hộp có thể trị giá hàng năm trăm ngàn đô! Châu bảo Phúc: "Sao chuyện đó lại xảy ra chỗ anh em mình?".

Châu và Phúc nhìn nhau. Thành phố phía xa kia có mây bụi như khói che bao lăm con người dồn về một chỗ để cưỡi xe máy đè lên bóng nhau, để nhả khói để bóp còi để rối rít tít mù như đàn kiến gió. Lớn nhiều" - Ông ta bắt đầu bối rối vì vốn tiếng Việt chưa thành thạo - "Lớn nên cắt đứt, chúng tôi muốn chấm dứt hợp đồng nhưng cần lấy lại tài sản của công ty, không cần người móc túi đương nhiên.

Bị theo dõi. Giờ anh chỉ đi chở khách, không đứng ở cửa hàng. Nhiều lần nhấp nháy, Phúc nhạt phèo với tay xem tin nhắn: "Đồng ý mua với giá đã thỏa thuận. Mây ôm thằng Đức vùi cả mặt đầy nước mắt vào cái ngực bé tẹo của đứa trẻ 12 tuổi, nơi có con tim cũng bé đang loạn nhịp vì xúc động: "Đức ơi mẹ khổ quá.

Anh phải về với em! Minh họa: Ngô Xuân Khôi. Chỉ có vấn đề là giá trị hàng hóa lớn.

Rồi Phúc ngất đi! Không biết mấy ngày sau Phúc tỉnh dậy. Lối về làng cũng quen vì có nhà của mẹ. Mẹ càng rén ra vào bố càng tức giận. Mở tủ. Hoàn từ nhà tắm đi ra, kéo rèm che cửa sổ đọc tin nhắn, mặc quần áo vội đi đâu đó rồi quay lại. Nghe nói mỗi lần hàng triệu. Những gã quan chức thời cho thuê đất đặt những chữ ký hàng tỉ, đủ tiền cho ba đời vung vinh, dân cày mất tiêu đất cho nền công nghiệp ối tiền rước về lích kích xe cộ máy móc.

- Thế mới ngu! Ai bảo ngu lại còn tinh tướng. Lăng quăng quanh quẩn cái lũ kiến không tìm thấy lối ra. Nhà máy lắp ráp điện tử để xuất hàng sang hàng chục nước chọn nơi này công xá rẻ như bèo nhưng xem ra chả lãi mấy vì chọn phải cái xứ người ta thích thu nhặt bỏ túi áo túi quần, trốn chui trốn nhủi qua hàng chục cái mắt điện tử theo dõi để đem ra ngoài được bất cứ cái gì.

Cô nàng sà lại ôm vai Phúc rồi thọc lét rồi xoa tóc rồi hôn hít. Vấn đề là không hiểu được mọi người đã từng làm những việc lớn, những việc tốt trong chiến tranh.

Tạm vậy rồi tính sau. Đang ở nhà Hoàn chứ không phải ở với Mây, cô giáo tiểu học chân thật.

Sờ trên đầu có cái khăn ướt đắp trán. Thôi, dù sao cũng để bố đi đi!". Bố gặp chuyện gì mà đi khỏi nhà máy. Phúc tìm thấy chìa khóa. Tôi chỉ van nài cô một điều. Một cách tĩnh tâm của cái lặng im trước giông tố, Phúc nắm tay gã đàn ông có cái kiểu cúi cúi khi đi như gấu: - Các ông cứ tìm đi, tôi muốn các ông tìm cho ra.

Con gái xứ ấy nói với nhau không ai bên ngoài hiểu gì nhưng nói với người Bắc thì giọng Hà Nội chuẩn ưu điểm không hề ngọng "lờ và nờ" như nhiều người Hà Nội phố mắc phải. Lúc đó đường vắng, xe đi khá nhanh, mọi người tranh thủ gà gật tới công ty mới ăn sáng. Phúc xuống nhà lấy xe. Lúc đeo tiền đeo vàng trên lưng, ông đã không lấy cho mình một mẩu nhỏ. Phúc lơ mơ nghĩ có nhẽ Hoàn đã đem trả hộp linh kiện.

Quần áo nữ giới mình không cần tò mò nhưng lúc này những âu lo bức xúc của Phúc hình như có cái gì đó liên tưởng đến sự phong lưu của cô nàng miền Trung thất nghiệp bị thải hồi khỏi một nhà máy bề thế ngoại quốc.

Phúc kéo cánh cửa phụ và quờ tay vào. Mà không phải mình tôi ăn trộm vặt, không phải mình tôi làm mất danh dự của đám công nhân. Nói xong Phúc vào phòng sếp rồi đi ra, tay xách túi du lịch, có vẻ cũng không mang hết áo quần.

- Thôi, tôi xin thua, tôi xin lỗi đã nói gay gắt với cô. Tiếng nói đó cũng lạ. Hoàn xuống cầu thang máy ra đường. Đêm Hoàn gõ cửa: "Em nằm với anh nhé!". Ông ta bảo: "Tôi không sửng sốt. Rời tay thằng này thì lấy cứt đổ vào mồm cả lũ. Đứa nào chả trộm cắp?". Tôi quì xuống đây! Phúc quì xuống thật.

Cô làm cho nhà máy suốt ngày sống trong sự nghi, người nọ nhìn người kia, ông sếp ngoại quốc sỉ vả mọi người về thói đánh cắp vặt của người Việt. Phúc thấy điện thoại có tin nhắn: "Em đi gần trưa về sẽ mua đồ ăn sẵn. Cô gái miền Trung giọng Bắc chuẩn chì chiết. Những dây chuyền lắp ráp linh kiện điện tử trông thật sinh động dưới ánh đèn sáng choang. Ông ta không to tiếng.

Mẹ chỉ muốn bố ở nhà cho yên thôi chứ tiền đáng gì. Lâu nay Phúc không phát hiện ra do có chút sương khói của sự yêu đương. Tao mà điên chúng mày ra bã!". Rồi tưởng Phúc ngủ say, cô nàng mở tủ cho cái gì vào túi xách, để chìa khóa vào hộp phấn, đinh ninh các thứ lích kích thế Phúc không thể biết có chìa khóa.

Chả nói với mẹ gì cả. Em sẽ có nhà riêng! - Làm sao anh sống với em được. Phúc đã ở trong bộ phận kiểm tra linh kiện trước khi đưa tới các phân xưởng. Cứ về đây thì điên. Bàn tay công nhân thạo hoàn thiện các sản phẩm đủ tiêu chuẩn tung ra các thị trường lớn.

- Tôi! - Phúc hét lên - Tôi đây! Tôi không đánh cắp. Đi làm ở nhà máy lắp ráp cũng rủng rỉnh quà thưởng, cũng sắm sanh nhiều áo quần, đâu phải chỉ cái túi kia. Phúc để yên một chút rồi đứng bật dậy, chỉ tay vào tủ áo quần: "Xin lỗi tôi có mở tủ, tôi có xem qua, hóa ra tất thảy cái sự giàu sang của cô là ở những linh kiện điện tử cô đem ra hàng ngày, nay một chút mai một tí.

"Kệ mẹ mày, cúi xuống liếm chân cho ông!". Anh cũng thích em chứ gì?". Hoàn đã từng chui vào chăn Phúc trong khách sạn khi một tốp kỹ thuật viên được chủ thưởng cho sang nước họ vào tháng tư hoa anh đào rỡ mọi lối đi. Gã chủ có dáng đi hơi cúi, người không vâm váp, nói lơ lớ tiếng Việt đứng giữa phòng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét