Chủ Nhật, 22 tháng 9, 2013

Nhạc Việt: sến soán màu sắc ngôi sang?.

Chứ âm nhạc không có chuyện rẻ hay mắc, không có sang hay sến, mà chỉ có đi vào tâm hồn con người đến đâu”

Nhạc Việt: sến soán ngôi sang?

Những cuộc thi hát truyền hình đang đầy rẫy giọng hát Việt từ nhí đến “nhớn” biểu diễn thuần thục các dòng nhạc Anh - Mỹ, đến độ phát âm tiếng Việt thành không rõ.

Tức thị thời cục và tâm hồn đẩy đến đâu, mình đi đến đó. Một nền âm nhạc lành mạnh không có chỗ cho sự phân biệt, chia rẽ. Nhạc sến xét về thuộc tính âm nhạc, đàng hoàng là một di sản trong lịch sử âm nhạc Việt Nam, cũng cần người lưu giữ, nối tiếp chứ bộ! Mới đây nhạc sến đang có cơ lây lan vào môi trường “hàn lâm” khi Anh Thơ tuyên bố sẽ hát nhạc này.

Nguyễn Mạnh Hà. Hãy để cho một người sinh trưởng trong thời cực thịnh của dòng nhạc bolero lên tiếng. Có tức thị đồ thị hình sin sẽ mau chóng trở về vị trí thăng bằng, sau khi nhạc sến đã được công khai hóa sự dự phần của mình vào đời sống âm nhạc.

Hơn ai hết, họ phải là bộ phận đi đầu trong việc dò hỏi sở thích khán giả.

Nhạc vàng, nhạc sến được xem là không ăn nhập trong một cảnh ngộ lịch sử nhất quyết. Thực ra cho dù các thành phần trong giới nhạc có tranh biện đến đâu đi nữa thì đời sống âm nhạc vẫn có sự cân bằng tự thân.

Mà nhạc sến nói gì thì nói, dễ hát, dễ nghe, e rằng cũng sẽ dễ… thường. Hà. Ảnh: N. Một chuyện tưởng như rất thường nhật, hóa ra lại ồn ã. Rồi vài tên tuổi vẫn gắn với nhạc sang như Ánh Tuyết cũng ra đĩa nhạc sến riêng, còn gọi là bolero. Hát nhạc gì nói chung vẫn là chọn lựa của tâm hồn người hát, khó có thể phán xét. Sự phát huy của nhạc sến từ việc nghe “lén lút” vài chục năm trước đến hát cho nhau nghe ở tụ điểm nhỏ, rồi được những giọng ca chính thống đưa lên sân khấu lớn… có thể nói sắp lên đến đỉnh của hình sin.

Lần này thì thay vì nhạc sến hoặc người nghe nó, dường như anh lại chĩa mũi dùi vào những người hát lại nhạc sến. Không biết có phải vì sự trở lại có vẻ đầy đe dọa của nhạc sến khiến một số nhạc sĩ đại diện cho tân nhạc hiện đại như Quốc Trung, Huy Tuấn đột đăng đàn về nhạc sến, để rồi bị cộng đồng phản ứng rầm rộ.

Kể cả một số người hát nhạc sến không hay, không ra, thì cũng không thể ngăn được họ. Lược bỏ một số phần lời mang tính chính trị hoặc đã lạc hậu với thời cuộc, âm nhạc chẳng có tội tình gì. “Có người không hề thuộc dòng nhạc đó, chỉ vì thích mà cố hát, vô tình trở nên giễu, vô tình làm cho dòng nhạc đó bị rẻ tiền.

Họ cũng sẽ đủ nhạy bén để chọn lựa, kế thừa “tinh hoa” của nhạc sến cho ăn nhập với đời sống bữa nay. M. Quốc Trung nói rõ hơn ý kiến của mình, vẫn lối phát ngôn đầy kịch tính, tạo găng: “Tôi đâu có phán xét các dòng nhạc đó mà chỉ nói lên sự dễ dãi, lười sáng tạo, chộp giật hay có thể nói là trào lưu ăn bám vào quá vãng nhân danh thứ hạng, sang hay ký gửi vào những tinh hoa của các lớp nghệ sĩ đi trước”.

Điều dễ hiểu là sau khi nhạc tiền chiến (được mặc định là sang hơn) đã được tái sử dụng, khẩn hoang tới mức bão hòa, thì trên đà hoài cổ, nhạc sến sẽ là cái đích tiếp theo ca sĩ nhắm tới. Nay họ đã được thỏa nguyện. Các giọng ca chủ lực của dòng nhạc này như Tuấn Vũ, Chế Linh… cũng tìm đường về nước gây “náo loạn” sàn diễn ca nhạc, cũng bởi còn nhiều người thích nghe nhạc sến quá. Vài năm gần đây, nó trở lại rần rộ và chính thống hơn trên sân khấu lớn.

Ánh Tuyết lý giải hướng đi “mới” của mình: “Tôi đi theo con đường âm nhạc một cách thiên nhiên. Đơn giản chỉ là những động thái cho thấy nhạc vàng, nhạc sến đang chính thức hòa vào dòng chảy chung của nhạc Việt. Những ca sĩ hát được nhạc sến thì nhiều khả năng không bao giờ lân la lại gần âm nhạc kiểu của Quốc Trung và ngược lại.

“Chất bolero phải thiên nhiên, từ bản tính toát ra”, Ánh Tuyết nói. Tai. Thực ra khán giả của dòng nhạc sến bấy lâu có phần chịu thiệt vì dòng nhạc họ yêu thích không được làm mới, không được vang lên ở khán phòng hoành tráng. Một số ca sĩ nổi ở phía Nam như Thùy Dương, Xuân Phú, Quang Minh… từ lâu đã ra đĩa trộn giữa tiền chiến và sến.

Ai có miếng bánh của người đấy trong thị trường. Những ai chưa có điều kiện tiếp cận nhiều với dòng nhạc này, mà toàn nghe miệng tiếng về nó, cũng có cơ hội để mở mang tầm.

Nói hát bolero vì bế tắc thì không đúng, mà không đủ sức làm hết những gì mình muốn làm thôi”.

Dù rằng thất sủng hàng chục năm, nhưng nhạc vàng, nhạc sến không thôi tồn tại. Trong nước, ca sĩ thị trường như Đàm Vĩnh Hưng, Phương Thanh, Lệ Quyên khuếch trương những dự án hát lại nhạc sến. Có trào lưu hoài cổ thì có trào lưu vọng ngoại đối trọng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét