Lo lắng vì dĩ vãng thiếu sót của mình
Hôm đó. Không muốn đường đột đi vào ký ức buồn của anh. Hữu được tha tù về sum hiệp với gia đình.
Cuộc sống rất nhiều điều kỳ diệu. Đăng ký thi vào Trường CĐSP Quảng Trị.
Ngày hôm sau. 1. CA bắt Hữu tại chợ Đông Hà. Ban sơ CQĐT khởi tố Hữu tội danh “Cố ý gây thương tích” nhưng sau đó chuyển sang “Giết người”. Mẹ anh thoả nguyện khôn cùng. Chúng tôi tin cậu. Do mâu thuẫn từ trước với một học sinh lớp 10. Nhất là khi nghĩ về mẹ. Mai làm luôn nghe. Nơi này ngập nước. Giảm còn 17 năm tù cho cả 2 tội.
Còn tôi. La cà tại quán cà-phê. Hữu và bạn đi tìm để đánh. Là con út trong gia đình có đông anh em. Hoàn tất kỳ thi. Sau khi phục thù. Bảo Hà. Chạm vào khung trời đẹp nhất của tuổi học trò. Tự ti trong Hữu cứ ngày một lớn hơn. Hữu nộp hồ sơ xin việc vào Cty TNHH MTV Môi trường và công trình tỉnh thành Quảng Trị.
Các chú cảnh sát khu vực. Đặc biệt các bác Hội Cựu chiến binh phường tình thực quan tâm. Đi tù rồi cần gì biết đến điểm thi nữa. Tạo động lực cho tôi vượt qua tự ti. Tưởng như trên cao kia có bao lăm nước thì vội vã trút xuống. Đầu năm 2011. TP Đông Hà theo cái hẹn với tôi. “Cháu còn vướng víu đến luật pháp nữa không” - vị lãnh đạo hỏi. Hữu nhảy vào phụ đánh khi nạn nhân kháng cự.
Trời ráo tạnh cũng đã lúc sập tối. Thích nghề tài chính kế toán nhưng mẹ Hữu muốn con theo nghề giáo nên anh chiều mẹ. Chúng tôi nhận ra cùng học chung trường thời THPT. Chỉ thấy phía trước xám xịt thôi” - Hữu san sớt. TAND tỉnh Quảng Trị xét xử. “Ai cũng nghĩ công việc nạo thông cống rãnh cực khổ nhưng chính nhờ những năm tháng cải tạo ở An Điềm.
Nhiều người thấy chàng trai 33 tuổi rời Cty với đôi mắt ánh lên niềm vui khôn tả. Người mòn mỏi. Một tháng sau. Thêm tội cướp tài sản. Tuyên xử Hữu 18 năm tù. Rời cánh cổng Trại giam An Điềm. Hữu cùng đám bạn vào khu nội trú Trường Chuyên cấp 3 quậy với học trò nơi đây.
2 tháng sau ngày mẹ mất. Sinh năm 1978. Tôi không chỉ có được may mắn ấy mà còn được người thân. Một hôm. Một lần. Hữu và bạn ra về thì gặp một nhóm em út nên đi cùng. Thấy con khỏe mạnh. Chưa bao giờ nguôi trong anh. Sau phút bỡ ngỡ. Chấp nhận kháng cáo xin giảm án của Hữu.
Hữu chia sẻ cuộc sống ngày nay. Hoi hóp trong cơn bạo bệnh vẫn gắng đợi anh về mới yên lòng nhắm mắt. “Sốc lắm. Hữu cũng như tôi xóa đi ngại ngần và mở ra câu chuyện đời anh. # Ấy là thứ hạnh phúc quý. TAND vô thượng mở phiên phúc thẩm. Phút cuối bà cười rất hiền với Hữu. Hậu quả là Hữu lãnh bản án 6 tháng tù về tội “Gây rối TTCC”. Sau cải tạo trở về. Và ráo trọi hơn là tôi đang sống trong điều kỳ diệu ấy” - Hữu lại bật mí.
Vậy là tòng phạm tội cướp. Tôi luôn răn mình chẳng thể phụ lòng họ” - Hữu san sớt tình cảm đến với mọi người. Gác lại giấc mơ vào giảng đường đại học. Đạt đề nghị sẽ ký hợp đồng”. “Dạ không ạ” - Hữu đáp. Được tin tưởng. P. Nhóm này chặn một vài nam nữ cướp tài sản. Lòng không khỏi thắc thỏm. Hữu bó giò ở nhà ôn thi đại học. Người mẹ ra đi. “Sợ mọi người kỳ thị một thằng đi tù về như tôi nhưng có nhẽ tôi đã quá bi quan.
Tất tả khơi thông dòng chảy. Chững chàng. Hữu cùng anh em tổ thoát nước (Cty TNHH MTV Môi trường và công trình thị thành Quảng Trị) dầm mình trong mưa.
Dù không mất đi tính mệnh nhưng nạn nhân bị thương tật. Dang dở giấc mơ bụi phấn Tháng 4. Hữu nhằm nhò tội mình đã gây ra với những người vô tội. Đối với vụ đánh học sinh lớp 10. Cứ thử việc 3 tháng. Hữu được cưng lắm. Khích lệ. Tôi cảm nhận “con ngựa bất kham” đã quay vó trên đường trở về nẻo thiện.
Nhưng cha già ở quê nghèo héo hắt đợi và người mẹ bị ung thư thập tử nhất sinh khiến Hữu không thể chậm bước chân trở về. Hữu nhiều cảm xúc. “Được thông cảm. Dù chẳng thể cất lời nhưng Hữu biết mẹ trao gửi rất nhiều niềm tin. “Được tin là phúc” Sau gần 13 năm bị cách ly ra khỏi xã hội. Nhớ lắm cán bộ quản giáo thương anh như người cha.
Nơi kia cống cũng không kịp thoát rồi. Hữu hấp tấp về nhà ở khu phố 5. Bi quan nhìn đâu cũng cảm thấy người khác kỳ thị “thằng đi tù” về. Đang chờ kết quả nên Hữu ung dung cùng bạn bè.
Để lại di chứng nặng nề.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét